Trang chủ Chuyên môn giảng dạy Lãnh đạo lớp học: hoãn góp ý và thể hiện kì vọng...

Lãnh đạo lớp học: hoãn góp ý và thể hiện kì vọng rõ ràng

801
0

Điều thôi thúc tôi viết bài này nằm ở vấn đề: quá trình giao tiếp giữa giáo viên và học sinh chưa tạo thành quả tối đa trong thời lượng ít nhất 70 phút lên lớp mỗi ngày.

Trên thực tế, dù bạn dạy ở trường công hay tư thì bạn sẽ bị giới hạn trong một khoảng nào đó thời gian lên lớp để tương tác với học sinh.

Làm lãnh đạo lớp học, tôi mắc các lỗi sai nào?

Ở vai trò Fellow của Teach for Vietnam, giảng dạy tiếng Anh cho trẻ con lớp ba, trong trường tiểu học công lập. Cái tâm tôi mách bảo “tôi luôn muốn học sinh đạt kết quả tốt nhất về tư duy, hành vi và kĩ năng theo năng lực”. Thế nhưng, tôi không giấu diếm rằng: tôi là một lãnh đạo lớp học mắc nhiều lỗi, vì mắt mờ tai không nghe thấy khi phải một mình quản lí ít nhất 24 bạn nhỏ. Trong bài viết này, tôi sẽ đề cập đến hai lỗi thường gặp và đã tự mình cải thiện được.

Thứ nhất, tôi đã quá can thiệp (micromanagement) – vì thiếu niềm tin đối với học sinh. Tôi tổ chức hoạt động thực hành hỏi đáp tiếng Anh thông qua công cụ boardgame và lắc xí ngầu. Sau khi đưa ra hướng dẫn, tôi cũng kiểm tra độ hiểu. Nhưng tất nhiên bọn trẻ nhút nhát vẫn sẽ nói “Yes”. Bọn trẻ giỏi, xong hoạt động quá nhanh thì tự lập ra luật chơi mới. Bọn trẻ nhút nhát không hiểu cũng sẽ tự lập ra cách chơi mới. Trong khoảng thời gian giới hạn 15 phút, tôi phải phân bổ thời gian giám sát hoạt động của ít nhất 12 nhóm. Tôi thường bớt thời gian lắng nghe và quan sát hành vi của bọn trẻ để hướng dẫn chắc chắn lại luật chơi của mình, khiến cho chúng vô cùng bối rối và sợ làm sai.

1 góc lớp Bee Bee – trường TH Long Chữ A, Tây Ninh

Tình huống trên chỉ là một trong số các ví dụ điển hình về sự can thiệp và lo lắng quá mức của một giáo viên. Thực tế, bọn trẻ xử lí và hiểu theo nhiều cách khác nhau từ một sự giảng giải, dù giáo viên đã thực hiện đủ các bước: hướng dẫn – kiểm tra mức hiểu – cho thời gian trẻ tự khám phá. Thế nên, để bọn trẻ có sự tự do, tôi chuyển sự tập trung vào phần lắng nghe, hiểu, ghi chú và sau đó mới đưa ra nhận xét hoặc khen ngợi theo nguyên tắc “delayed feedback”. (hoãn góp ý/ giảm can thiệp).

Thứ hai, tôi không giao tiếp rõ kì vọng (unclear expectations) trong từng bước tương tác với học sinh để bọn trẻ không thể hiện sự hợp tác với mình.

Phản ứng của không hợp tác của học sinh đôi khi xuất phát từ nhiều nguyên nhân:

  • không hiểu vì sao mình tham gia hoạt động,
  • không hiểu các bước mình phải làm là gì,
  • không hiểu cái nào mình có khả năng tự quyết định,
  • không hiểu mình được công nhận thành quả bằng cách thức nào

Trường hợp 1: Trẻ có hiểu lý do để thực hiện hoạt động trong lớp học hay chưa?

Một lần, một cậu bé trong lớp học tuyên bố với cô và cả lớp “con không chơi trò chơi”. Khi tôi liếc mắt sang cậu và bảo “Nảy giờ cô đâu có nói chúng mình chơi trò chơi”. Tôi nói tiếp “Nào, chúng mình có một cách khác vui hơn để cùng ôn tập từ vựng, đó là thực hiện hoạt động nối từ và tranh”. Cậu im lặng và hiểu lí do vì sao mình nên tham gia hoạt động.

Trường hợp 2: Quyền hạn của bọn trẻ tới đâu? Trẻ có khả năng tự ra quyết định như thế nào?

Tôi học cách nói với bọn trẻ thật rõ ràng. Để tránh “quên bài”, bạn có thể viết ra giấy và học thuộc. Tất nhiên nếu trẻ của bạn không hiểu thì hãy linh hoạt dùng từ ngữ đơn giản hơn.

1, “Cô ơi, không có dòng Name: ____________như bình thường thì con viết tên ở đâu?” Thực tế, tôi chưa nói cho chúng biết chúng có thể quyết định về việc lựa chọn chỗ để viết tên, khi tôi quên gõ dòng đó trên giấy bài tập. Thay vì nổi cáu và lúng túng, tôi sẽ thay đổi thái độ bình tĩnh và nói:

“Từ nay các con có quyền quyết định viết tên của mình trên lề trắng, ở bất cứ chỗ nào: bên góc trái – ở giữa – hoặc bên góc phải nếu không nhìn thấy Name: _______.”

2, Cô ơi, cái ô hội thoại này không đủ chỗ cho con viết từ cat trong câu “This is my cat”.

Thay vì cho rằng, đây là “một sự lo âu ngờ ngệch của bọn trẻ” thì tôi sẽ kiên nhẫn và học cách nói:

“Các con có quyền viết ở một chỗ trống gần cái khung này nhé. Từ nay về sau, các con có quyền làm thế mỗi khi viết không đủ chỗ”.

Và tất nhiên, tôi cũng sẽ rút kinh nghiệm thiết kế dư chỗ cho các lần sau!

Và nhắc nhở về mục tiêu 10 năm sau của mình “tôi sẽ xây dựng ngôi trường học ngôn ngữ mới cho trẻ em từ 4-10 tuổi dựa trên nền tảng nhân văn và tinh thần cầu thị”.

Để lại phản hồi

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng điều tên của bạn ở đây

three × one =