Trang chủ Chuyên môn giảng dạy 3 nguyên nhân và cách xử lí khi trẻ con nói chuyện...

3 nguyên nhân và cách xử lí khi trẻ con nói chuyện trong giờ học

741
0

Tôi là Fellow của tổ chức Giảng dạy vì Việt Nam, đang giảng dạy tiếng Anh cho học sinh lớp 3 và vận hành câu lạc bộ STEAM for KIDS cho học sinh cả 3 khối 3,4 và 5. Trước 2 năm on-board, thực thi giảng dạy ở trường công lập, tôi được tham gia rất nhiều buổi tập huấn về quản lí lớp học từ các chuyên gia và các fellows đã dày dặn kinh nghiệm. Bây giờ xông pha trận chiến thật sự, tôi liên tục đón nhận thử thách về quản lí lớp học.

Thực tế, học sinh nói chuyện khiến đa số giáo viên khó chịu. Thảm hại hơn, họ buông lời kết liễu “bỏ quách chúng nó cho rồi”;  “bỏ quách nghề giáo viên cho rồi”, hoặc “tôi không muốn cả đời phải cuồng xoay trong vòng tròn đầy trẻ con chệch hướng”. Tôi học theo chuỗi suy nghĩ logic O-C-S để phân tích và xử lí 3 vấn đề:

O – utcomes (các biểu hiện): gồm facts (sự thật) và situations (tình huống) đã xảy ra. Ở đây, tôi giới hạn (O) xảy ra trong sự tương tác giữa giáo viên và học sinh.

C – auses (các nguyên nhân): tất cả các nguyên nhân dẫn đến outcomes bên trên, chịu ảnh hưởng của con người và các yếu tố khác như môi trường, thời tiết hay cơ sở vật chất.

S – olutions (các cách giải quyết): phương cách giải quyết vấn đề để các bên cùng hưởng lợi hoặc tối thiểu mất mát, hướng tới mục tiêu chung.

 1.trẻ nói chuyện vì quá hứng thú với điều mình được học, chúng muốn quay sang chia sẻ ngay lập tức suy nghĩ liên quan về điều đó với bạn của mình. 

Trẻ học được gì từ việc chia sẻ này?

Dennis Littky trong quyển “The big picture: Education is everyone’s business” đã trả lời câu hỏi “Giáo dục là gì?” với một lát cắt suy nghĩ như sau: Ông mong muốn học sinh của mình có thể tận dụng nguồn lực xung quanh chúng. Khi nghĩ ra ý tưởng mới, chúng liền mạnh dạn cầm chiếc điện thoại lên, gọi cho ai đó để chia sẻ, cầm một quyển sách lên đọc, hoặc ngồi xuống viết về ý tưởng đó. Chúng đủ mạnh mẽ để nói lên những điều mình kỳ vọng và tin tưởng. Chúng có thể hiểu về chính mình và hiểu về những gì mình đang học.

Tôi nghĩ: bàn tán  quá hứng thú  biểu hiện tích cực, vì trẻ có hứng thú với điều mình được học, được tự do kết nối chia sẻ với bạn bè, có thể nghĩ đến những điều liên quan khác thú vị hơn cả giáo viên.

Tôi có cách giải quyết nào?_ chấp nhận và chờ đợi sự ồn ào và cục cựa sau khi tôi nói, trong khoảng thời gian giới hạn. Vì đây là không gian để bọn trẻ tự do kết nối và chia sẻ. Tôi tính trước điều này trong lúc soạn giáo án và bình tĩnh để quay trở lại mạch bài giảng.

Vấn đề cháy giáo án thì sao? _“Học tập không phải là quá trình đổ đầy nước vào xô chậu, mà là quá trình bọn trẻ học tự tìm thấy ngọn lửa bên trong để trở thành người học cả đời.”

 2. trẻ nói chuyện vì quá chán với điều mình đang học 

Trẻ có thể học điều gì cảm giác này?

Tôn trọng và mạnh dạn chia sẻ sở thích của mình. Trên thực tế, giáo viên rất khó để đáp ứng với các nhu cầu học tập khác nhau của từng nhóm học sinh như: thiên về vận động thể chất; thiên về học tập với hình ảnh; thiên về học tập với âm thanh; thiên về học tập một mình hơn là học nhóm và ngược lại. Ví dụ: trẻ thích ngồi viết một mình hơn là chơi trò chơi để luyện tập viết thì được khuyến khích giữ im lặng để ngồi tập viết, hay trẻ thích vẽ để hình dung ra nghĩa của từ hơn là chơi trò chơi hành động để hình dung ra nghĩa của từ.

Tôi xử lí vấn đề này thế nào?

Cách xử lí hiện tại của tôi là thiết kế nhiều hoạt động khác nhau trong khung giờ học quy định. Tôi chấp nhận không mong đợi 100% các bạn phải xuất sắc và năng động trải nghiệm một hoạt động học tập nào đó. Cụ thể:

+ Nhóm trẻ năng động sẽ gây ảnh hưởng đến các bạn khác bằng năng lượng và sự chia sẻ của mình.

+ Nhóm trẻ thiếu tự tin được khuyến khích “thử trải nghiệm hoạt động” rồi suy ngẫm lại cảm giác của mình. Nếu thật sự không thích, trẻ được hỏi và được phép làm hoạt động mình yêu thích với điều kiện không làm ảnh hưởng đến các bạn khác.

Tuy nhiên, đây không là cách xử lí hoàn hảo khi một mình tôi làm việc với hơn hai mươi đứa trẻ trong một lớp học, vì yếu tố hạn chế như thời gian, nguồn lực quản lí nhóm trẻ.

 3. trẻ nói chuyện có những nhu cầu cần thiết như mượn dụng cụ học tập và hỏi bạn bè vì không hiểu lời thầy cô hướng dẫn 

Trẻ học điều gì từ sự quên?

Giáo viên sẽ thật sự khó chịu và không tránh khỏi việc chì chiết các bạn vì sao cứ quên và quên. Stop! _Dừng ngay những lời nói trách móc. Người lớn chúng mình cũng quên cơ mà. Hứa phát bài kiểm tra nhưng quên mang theo. Đôi khi lại quên mang theo bút chấm bài.

Cần giúp trẻ học được hai điều từ việc hỏi hai câu hỏi: “Làm cách nào để con hạn chế việc quên sách nhỉ?” và “Nếu con còn quên sách thì hậu quả sẽ như thế nào?”.

Trẻ học điều gì nếu mình không hiểu điều giáo viên giảng giải?

Chuyện bình thường! Không hiểu thì hỏi lại. Nhưng hỏi lại khi nào? Tôi nói sự thật “không hiểu là chuyện  bình thường”.Tôi truyền tải rõ ràng mong đợi “hỏi khi đã lắng nghe phần hướng tổng thể”, vì lúc nào cô cũng sẽ kiểm tra lại mức độ hiểu của học sinh qua nhiều cách như: hỏi bằng các câu hỏi Wh-questions hoặc Yes/No questions; hoặc đưa số lượng ngón tay để đánh giá mức độ hiểu, hoặc chia sẻ với bạn ngồi bên cạnh điều mình sẽ làm.

Làm giáo viên dạy trẻ thật khó đúng không? Nhưng đổi lại bạn học từ thử thách liên tục và suy nghĩ giải quyết vấn đề mỗi ngày.

Để lại phản hồi

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng điều tên của bạn ở đây

seven + 20 =