Trang chủ Mục tiêu cuộc sống Tôi muốn cuộc sống của mình thế nào?

Tôi muốn cuộc sống của mình thế nào?

648
0

Tôi ngồi một mình trong khu công của Vinhome, phía trước là Landmark 81, còn phía Đông là gió và nắng sớm từ bờ sông Sài Gòn. Cảm giác thênh thang, tôi hít vài ngụm khí, và tập trung nhìn vào quang cảnh xung quanh. Những nhóm người đang tập những môn rèn luyện thể dục rất khác nhau.

Một sáng thứ 7…

Tôi lấy laptop gõ nhanh “T ơi, mày mong muốn có cuộc sống thế nào?”.

Dòng ký ức tôi cứ thế mà tuôn ra…

14/01 – 05/03/2018: 49 ngày ở Makassar, Indonesia

Cậu bạn Fathur là tình nguyện viên của AIESEC đưa tôi về một căn nhà sang trọng. Mr.Dino và cô công chúa Aquila 5 tuổi dẫn tôi đi tham quan nhà và căn phòng khách mà tôi sẽ ở và làm việc trong một tháng tới. Căn phòng sánh với phòng khách sạn bốn sao ở Việt Nam. Trong nhà, từ trong ra ngoài đang được chăm sóc bởi bốn người làm: một bà vú chăm hai đứa nhỏ, một cậu tài xế lái xe, một cậu chuyên về mở cửa và tưới cây, một cô chuyên về nấu ăn và sống luôn ở một căn bếp, một cô chuyên về dọn dẹp và giặt giũ. Cứ mỗi sáng, tài xế lái xe hơi chở tôi và cô công chúa nhỏ của bà chủ Fany đến trường. Tất cả mọi bữa ăn và thức uống tôi đều được phục vụ tận miệng. Đến khi đi dự tiệc hoặc đi chơi, tôi được cậu em trai Ardy của chị chủ nhà lái xe hơi đưa đi mà không phải trả bất kì khoản phí nào. Sáng chủ nhật, tôi cùng Mr.Dino và Mrs.Fany chạy bộ dọc bờ biển Losari để rèn luyện sức khỏe và xõa hơi sau một tuần làm việc căng thẳng.

05/03/2018 và một tuần sau đó

Tôi về nhà ba mẹ đẻ. Tôi là đứa chưa bao giờ thích cách tổ chức đời sống của gia đình mình. Vì ba mẹ làm nghề buôn bán cơm và giữ xe cho công nhân nên từ trong ra ngoài đều dính nhiều bụi bẩn. Anh kế và chị dâu đi làm trong nhà máy từ sáng đến chiều tối nên cũng chẳng ai quan tâm đến chăm sóc nhà cửa. Bọn trẻ cháu tôi thì cứ bày bừa đồ chơi và không được rèn luyện thói quen thu dẹp gọn gàng. Những người khách qua lại, thậm chí người trong nhà không vứt rác trong thùng rác. Tôi đi đâu cũng thấy mình đang là nô lệ cho bối cảnh sống không lành mạnh mà mình bất lực để thay đổi.

15/03/2018 – 10/06/2018

Tôi về lại xóm trọ trên đường 27, phường Hiệp Bình Chánh, Thủ Đức. Lúc này, tôi cố quật bản thân quay lại thực tại: đi làm sấp mặt và về phòng trọ chỉ là có mái che nắng mưa. Tôi không có sự giao tiếp tốt với cô bạn cùng phòng vì không cùng quan điểm. Tôi dạy ở chung cư Sunrise và biết được cảnh sống của các hộ gia đình thuộc tầng lớp trí thức, có việc làm và thu nhập ổn định. Họ thu gọn cuộc sống của mình trong một căn phòng có đầy đủ tiện nghi và rèn luyện sức khỏe thông qua một số hoạt động như chạy bộ và bơi lội.

11/06/2018 – 10/08/2018

Tôi rời phòng trọ ở Thủ Đức và di chuyển tất cả đồ đạc xuống Tây Ninh. Tất nhiên, tôi cũng quyết định tặng hết sách chuyên ngành Quan hệ quốc tế, sách IELTS và chỉ mang theo sách giúp phát triển bản thân và động lực du học. Lúc này, tôi tham gia chương trình Phát triển lãnh đạo của tổ chức Giảng dạy vì Việt Nam và có hai tháng tập huấn mùa hè tại thành phố Tây Ninh. Tôi ở một căn phòng sang trọng của khách sạn Mỹ Mỹ và được phục vụ thức ăn sáng. Mỗi ngày, tôi được xe đưa đón nhóm Fellows (các bạn cùng tham gia chương trình) đến trung tâm để học với chuyên gia nước ngoài. Trước khi đi, tôi thức dậy sớm để chạy bộ, thưởng ngoạn khí trời và ngắm nhìn những ngôi nhà tuyệt đẹp trong khu dân cư mới. Cuối tuần, tôi dành thời gian chạy xe đẹp tham quan khu dân cư xung quanh núi Bà Đen. Cuộc sống lúc này đầy mật ngọt. Và tôi luôn ước mơ ngôi nhà của mình phải như thế này hoặc như ngôi nhà của chị chủ bên Makassar.

14/08/2018 đến hôm nay, tôi dọn đến huyện Bến Cầu và chia sẻ căn nhà với 3 chị Fellows khác. Trong tuần, tôi chạy xe máy đi dạy, và cùng chia sẻ việc nhà với các chị. Tôi cũng mua đồ ăn sẵn và nấu nướng trong nhà. Bên ngoài nhà là một mảnh vườn rất rộng, có đủ các loại cây ăn quả như sa kê, chuối, vú sữa, me, xoài, chanh và quýt. Trong vườn có một nhà chòi để tiếp khách tới.

29 và 30/03/2019, tôi và bạn trai phi xe về Sài Gòn và vào công viên của khu vinhome. Bạn trai muốn tới đây để luyện võ với thầy và năn nỉ tôi tới để quan sát lớp học, rồi quyết định có ủng hộ đam mê của bạn hay không.

Tôi thơ thẩn về cuộc sống cùng với gió và nắng sớm….

Tôi nhìn vào tương lai và nghĩ rằng: mình sẽ có căn nhà riêng nho nhỏ, sạch sẽ, gọn gàng, ngăn nắp. Tôi mong muốn có chiếc xe hơi để tiện lợi mỗi khi tôi và bạn trai muốn đi du lịch hoặc tôi muốn chở ba mẹ đi khám bệnh. Tôi không tin những thứ này khiến tôi làm nô lệ vật chất và nâng tôi lên một tầm cao hơn thiên hạ. Tôi nghĩ về tính cần thiết và sự tiện lợi của chúng.

Tôi nghĩ đến hình ảnh của con rồng tưởng tượng trong buổi biểu diễn múa rồng: nhiều người dùng gậy nâng nó lên, cố lắc cho nó lung lay và làm nó phun ra lửa để phô diễn sự hay ho của nó. Dù thế nào thì màu sắc và thần thái của nó không thay đổi. Nó vẫn uyển chuyển, mềm dẻo. Cuộc sống của tôi từng như thế: linh hoạt, uyển chuyển và liên tục bị lắc lư. Tôi chọn điều đó cho tuổi trẻ đầy khao khát học hỏi của mình. Hôm nay, tôi muốn nhắn gửi đến bản thân rằng: diễn biến cuộc sống là tạm thời, chỉ có bản thân mình là tồn tại mãi mãi để cầm, nắm, sờ và tạo ra những diễn biến cuộc sống đó!

Để lại phản hồi

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng điều tên của bạn ở đây

1 × five =