Trang chủ Chuyên môn giảng dạy TESOL – và những gì tôi hỏi (self-question)

TESOL – và những gì tôi hỏi (self-question)

640
0

Tôi nghe cụm này không biết bao nhiêu lần, trong quá trình trải nghiệm dạy ESL (tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai).

Tôi đã search rất key words: TESOL master program, TESOL master curriculum, TESOL or applied linguistics, TESOL study.

Khi đọc nội dung chương trình gồm các khoá học (courses) như lí thuyết, phương pháp/ cách tiếp cận dạy học ESL (theories for learning and teaching ESL), ngữ pháp cho giáo viên (grammar for teachers).

Tôi bắt đầu hỏi

1.Ngoài cái tên TESOL – Teaching English to the speakers of other languages, tôi chưa biết vậy thì người ta định nghĩa TESOL là gì?

2.TESOL được đào tạo ở nhiều nơi trên thế giới (Anh, Úc, Mỹ, châu Âu,….cả Việt Nam qua các chương trình thạc sĩ liên kết nước ngoài), vậy thì cái gốc TESOL là từ đâu? Vì sao người ta lại “kiến tạo” nên chương trình TESOL và rồi TESOL vẫn tồn tại và phát triển qua nhiều năm?

3. Vậy thì TESOL có liên quan gì đến bản thân tôi và học viên của tôi sau này? Hoặc hướng phát triển nào sẽ giúp tôi fulfil (thoả mãn) cảm giác khó chịu này?

Tôi đi dạy nhiều lớp ESL, được cơ hôi biết qua và thử nghiệm qua nhiều phương pháp, cách tiếp cận trong lớp học, từ nền tảng giáo trình đã có sẵn.  Hàng trăm học viên từng vui, từng thích thú, từng biết ơn cái tâm của giáo viên trẻ và tự tin nói tiếng Anh chuẩn. Vì trẻ và nỗ lực học hỏi (hì, đạt được certificate loại xuất sắc khoá học TESOL, USSH, tự thi lấy IELTS hồi năm 3 band 6.5 và không muốn dừng lại ở đó; đau đáu giấc mơ du học), nên tôi nghĩ “việc dạy ở trung tâm Anh ngữ, dạy thì có lương, có lúa, chắc sẽ không có đường dài cho tôi cảm thấy giá trì, và ý nghĩa đời mình”. Bỏ Đồng Nai, bỏ thành phố Hồ Chí Minh, tôi vào Teach for Vietnam. Đánh đổi của việc từ bỏ là tôi nghĩ mình có thể tạo thay đổi giáo dục, với tư duy cầu tiến và sự cập nhật. Sau vài năm, trải qua những chặn kết thúc đột ngột (có chủ đích và khách quan), tôi nhận ra những kết thúc đột ngột của mình với học viên. (tôi khóc vì sự quá đáng của mình rồi). Khi mà sau khi nhận được câu hỏi của người chị “em không dạy học trò ở Tây Ninh nữa, em có thấy đột ngột không?”. Lúc này, tôi vô tư trả lời “dạ có lẽ em đã trải qua những đột ngột thế này nhiều lần rồi, em quen rồi. Em từng dạy các khoá học ESL ngắn ở trung tâm, em từng dạy cho các em pre-school ở Indonesia được 1,5 tháng, em từng dạy cho học viên ESL đã đi làm được khoảng 3 tháng, giờ thì em từng dạy các em nhỏ tiểu học lớp 3, các em tham gia câu lạc STEAM for KIDS”. Vì rằng, tôi chưa từng biết rõ quá trình hấp thụ ngôn ngữ và đạt được năng lực giao tiếp (language acquisition) của học viên, vì thì tôi nghĩ mình cần trải nghiệm đủ lâu và đủ sâu. Dù thực tế, tôi nhận được rất nhiều thư quý bày tỏ sự mến tôi. Phần lí trí vô thức đã lên tiếng để nhắc tôi phải đọc, học và chú trọng đều này ở đoạn đường sắp tới. Tôi muốn theo học viên của mình lâu hơn và sâu sát. Tôi chưa biết là họ cần tôi bao lâu. Nếu tôi không trực tiếp dạy thì sẽ là người chủ động giữa liên lạc để sẵn sàng giúp họ (nếu họ cần tôi).

Có động lực rồi. Đọc và học thôi.

Để lại phản hồi

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng điều tên của bạn ở đây

five × three =