Trang chủ Lối sống Tản mạn: tuyệt vọng và yêu thương

Tản mạn: tuyệt vọng và yêu thương

518
0

Thằng cu mà cả đại gia đình tôi nưng niu đã mỉm cười và được khâm liệm trước sinh nhật tôi hai ngày. Cả nhà nén trong cơm im lặng. Biết trước, kết quả sẽ là như thế. Biết trước, cơ duyên của con chỉ đến với mọi người 10 năm thôi.

Tôi thắc mắc đó: tình thương sao mà lạ lùng quá! Con người ta cứ thương, đau và hoài niệm. Mỗi lần thấy hình con, lòng tôi lại ngổn ngang, đời hết rồi. Mỗi lần nhớ lại cảnh ở bệnh viện, tôi nhắc bản thân: thực tế nó là vậy, phải có tử, phải có phút giây tuyệt vọng nhất.

Năm ngoái ở Tây Ninh, tôi hay lên Sài Gòn, vì cả nhà cùng cố gắng để chiến đấu cùng con. Tôi bận bịu, cứ để cuộc sống chạy qua, nên không nhớ rõ ít ngày, tháng mà con trải qua cơn bệnh. Chỉ biết rằng, nó kéo dài trong gần một năm rưỡi, và nó mang đến cho tất cả những thành viên trong gia đình những cơn đau, tuyệt vọng và nước mắt. Từng phút, từng giây, từng cơn con trải qua nỗi đau thể xác.

Con mạnh mẽ. Con cứ đau đấy, con ghét hận cái cục u ác tính, cứ cắn xé não con. Con nhứt nhối và khóc trong hy vọng “Bác sĩ ơi, xẻo nó đi, và ném nó đi chỗ khác”. Không gian bệnh viện cũng là thứ khiến người ta ám ảnh. Cậu bé tuổi chừng 15, vừa mổ xong, đã kêu la trong mê sản: “Mẹ mẹ, nước nước”, rồi “Mẹ mẹ đau đau đau.”. Cậu bé trạc tuổi thằng cu đã mổ và cũng mê sản, nhắm nghiền mắt, rồi giật kinh lên mà cắn mẹ nó rất đau. Có lần, tôi mua bịch bánh snack vào cho cậu, cậu chẳng thấy gì, cũng giật kinh và kéo tay tôi vào cắn. Mẹ cậu lật đật kéo gỡ tay cậu ra.

Con chững hơn mấy cu trạc tuổi thật. Tôi từng hỏi con “Vài bữa bác sĩ chữa, điều con mơ ước là gì?” – Con bảo “Con muốn được như lần trước, lúc con về, cả nhà ai cũng mừng rỡ đón con về nhà. Con biết mọi người đều thương con.”.

Trước đêm con mổ, tôi thức cùng con, đêm đến, rồi rạng sáng ở bệnh viện Chợ Rẫy. Con cứ đau, rồi có lúc cũng tỉnh. Tỉnh đâu chừng 1/ 24 tiếng. Tôi liên tục đặt câu hỏi để con tập trung sự chú ý vào những ký ức, và người bên cạnh. Tôi hỏi, trong lớp con học thế nào. Con kể về thầy N. đã tát con, khi mà con không thể nhớ cách làm toán, làm tôi cứ ám ảnh. Tôi kể con nghe câu chuyện Albert Einstein và người mẹ đã làm nên thiên tài. Rồi Mẹ con, cô và cháu đã kiên cường chờ đến mờ sáng, để được gọi tên vào phòng mổ, 7 giờ. Rồi nằm chờ đến trưa, để được nghe gọi tên “Người nhà…lên thăm!”.

Sau khi mổ não xong, con cũng được về nhà. Con vừa xạ trị, vừa tìm tòi để sáng tạo ra đồ chơi. Thời đấy, con bảo con quên chữ hết rồi. Mà tôi cũng không biết rõ. Tôi còn nuôi hy vọng, vì với tôi, việc học là đường đổi đời. Con không học thì sao này con phải bù đắp làm sao.

Rồi, di căn rồi! Nó cắn lan ra rồi. Những ngày cuối cùng, con đau đớn. Hai chân con đã liệt. Đôi bàn tay thì không thể nhấc lên nổi. Cái cổ con đau. Từ bệnh viện Chợ Rẫy, đến bệnh viện Mỹ Tho cũng hết cách. Cả nhà mong có đường cuối cùng: đem ra thầy X ở chùa Long Hương. Ông ý kê cho cái toa ăn thực dưỡng: gạo lứt, muối mè, bột sắn dây, thuốc than,….

Tôi cũng mong tìm hiểu về phương pháp thực dưỡng ohsawa, rồi trị liệu tâm lý, và tin vào những chuyện Bí ẩn phương Đông. Phải, lúc đó, chúng tôi đã hết hi vọng với tây y rồi.

Nhưng rồi, sau biến cố, tôi có những cảm xúc bất thường chợt đến.

 Tôi sợ cha, mẹ tôi cũng sẽ đau. Tôi từng vắng những bữa cơm gia đình, thường thì đi xa về, chỉ ngồi chung với cha trên một măm cơm. Chỉ có cha mà thôi. Cha lắng nghe những nguyện vọng và lựa chọn của tôi và không tỏ ra nghi ngờ gì cả. Cha tin tôi tuyệt đối. Giờ thì mỗi lần về tôi ăn cơm cùng cha và mẹ, rồi mẹ bới thêm chén cơm để thằng cu ngồi ăn cùng tôi.

Tôi nghĩ và tìm ra mọi cách để mong con ở lại và tiếp tục là một người chế tạo. Rồi con mất đi. Các đồ chơi của con đã được đốt theo, lên hương khói.

Có lẽ, tôi nên nghĩ rằng “con giờ thành hoàng tử, con của thần linh bất diệt và cư ngụ ở đâu đấy trong không trung”.

Tôi học ở con từ câu nói dũng khí “mổ thì mổ, có sợ chi, miễn là vứt cái cục u đó ra”….

Để lại phản hồi

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng điều tên của bạn ở đây

17 + two =