Trang chủ Mục tiêu cuộc sống Thu – tự truyện số 2

Thu – tự truyện số 2

323
0
Thu ở Kuala Lumpur, Malaysia

Bàn về những ám ảnh về cách biệt tư tưởng

2020 ư? – Tôi mới đánh cái status bét nhoè trên facebook rằng, tôi đã nghe văng vẳng bên tai những quan niệm so sánh từ gia đình:

“Mày học nhiều để làm gì? Mày học nhiều thì lương cũng bằng mấy đứa đi làm công nhân. Mày học nhiều thì mày giờ cũng lo cho bản thân mày. Mày chưa có con nên mày cũng chẳng hiểu tình mẹ thương con là thế nào. Mày nên sống thực tế, đi cày cuốc rồi kiếm tiền. Mày có biết năm nay mày bao nhiêu tuổi chưa, mà mày cứ bảo từ từ, rồi còn long bong đi đó đi đây. Mày không có chồng luôn cũng được, chứ có chồng làm gì cho khổ! Có tiền thì làm gì cũng thoải mái, mày ơi!”.

Bây giờ tôi nhận thức sâu sắc hơn. Chẳng ai hiểu ai! Phải, không thể hạnh phúc nếu tư tưởng của hai thế hệ ngày càng khác biệt.

Điều thứ nhất: tôi nói “ước mơ con là vòng quanh thế gian, để học hỏi cái hay cái giỏi từ các đất nước khác, từ cách tự tư duy đến làm ăn”, “con thích kết nối với con người ở thế giới bên ngoài.”, vậy nên khi con có chí tiến thủ “học hành bài bản để làm những chuyện đang có tốt hơn”, và “con tin tương lai con sẽ không thể khổ như mọi người!”, và “con càng không thể là người chỉ dạy thêm – dạy lại những gì tụi nhỏ đã học ở trên lớp để kiếm được mớ tiền từ phụ huynh của tụi nhỏ”, “con muốn phải là người rất giỏi trong lĩnh vực mà con chọn”.

Vậy nên, tôi cần phải bớt khóc nhoè, kiên định vì những lúc cô đơn trong chính gia đình mình.

“Các đứa cháu nhỏ ở quê cũng chỉ là được dạy bằng cách hành động vì điều kiện, kiểu như nó sẽ làm điều gì đó vì để được có tiền hoặc nó không được làm gì đó chỉ vì người lớn cấm mà không nói lí do. Khi nó đòi hỏi gì đó thì cố khóc thét lên để được người lớn đáp ứng. Nó được thương yêu, lo lắng cho miếng ăn từng li từng tí nhưng chẳng được dạy rằng phải quan tâm và tương tác với người thân trong gia đình và khi tiêu xài tiền bạc thì phải cân nhắc thật kĩ để mua những thứ mà mình thật sự cần.”

Điều thứ hai: phải phấn đấu nâng tầm trí tuệ Việt, vì tự nhiên tôi nhận thấy 2 từ khoá rất quan trọng bên trong tâm trí mình: tự học và thực học cho các bạn nhỏ. Và đây cũng là 2 từ rất quan trọng để níu giữ tâm trí tôi trong sự nghiệp năm 2020.

Vậy nên, tôi cần phải nhất mực tin tưởng vào con đường mình theo đuổi: có chí cầu tiến thì sẽ chẳng thể nào không đạt được những điều mình mong muốn một cách chính đáng.

Nghĩa là, bên trong tôi phải bình tĩnh thay đổi, lặng im và không được dậy sóng trước những tư tưởng gây khó chịu này. Tôi cần phải thích nghi: ăn nói bình dân. bình tĩnh mà kiên trì phấn đấu. Vì ở thời điểm hiện tại, tôi có nói lí lẽ, tư tưởng nhưng tôi chưa chứng minh được gì và cũng không khiến người khác tự thay đổi để họ tốt hơn, vì họ không thể nào hình dung ra những gì mà tôi nói. Tôi càng chẳng phải là người truyền giáo và đạo lí, kiểu như “sống thế này mới được”. Tôi càng chẳng phải đấng thần linh hay bói toán để nói cho họ “sáng mắt ra”.

Và, sau những đấu tranh tư tưởng, họ vẫn sống trong thành trì “sống vì tiền” kiên cố và tôi vẫn không lung lay khi bảo vệ quan điểm của mình.

……………………..

Phần Tự truyện “Cần thích nghi và im lặng để phấn đấu.”

Xin đừng nghĩ rằng tôi kể lể, hoặc đưa ra lời than trách. Tôi cũng chưa từng mưu cần sự thông hiểu từ gia đình đối với bức tranh hoàn toàn khác đằng sau đường chân trời, khi tôi có điều kiện đi đó đi đây làm việc và du lịch.

Tôi có được như ngày nay cũng nhờ công ơn nuôi dưỡng và sự tạo điều kiện của cha mẹ. Tôi rất muốn đưa góc nhìn về con đường học hành của mình, để lòng tôi được an yên.

Tôi sẽ bàn về bánh xe cuộc đời 2020 và 10 năm sau vẻ vang và rạng ngời. Mình không tin và vạch ra chiến lược đời mình thì chẳng khác nào như một kẻ “long bong” theo đúng nghĩa đen của nó.

Để lại phản hồi

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng điều tên của bạn ở đây

4 × four =