Trang chủ Lối sống Ngày 06/01 – Những chiếc nan bánh xe – The Book of...

Ngày 06/01 – Những chiếc nan bánh xe – The Book of Awakening

229
0
Bánh xe đạp

Ngày 06/01 – Những chiếc nan bánh xe

Những gì chúng ta đạt được có thể khác nhau, nhưng những gì khiến chúng ta vươn tới là như nhau.

Hãy tưởng tượng rằng mỗi người chúng ta là một chiếc nan trong một bánh xe vô tận, và không chiếc nan nào giống nhau. Vành của bánh xe đó là ý thức sống của chúng ta về cộng đồng, gia đình và mối quan hệ, nhưng trung tâm chung nơi tất cả các nan là trung tâm duy nhất tất cả các linh hồn gặp nhau. Vì vậy, khi bước ra thế giới, tôi sống theo sự độc đáo của mình, nhưng khi tôi dám nhìn vào cốt lõi của chính mình, tôi đến với một trung tâm chung đó là nơi sự sống bắt đầu. Ở đó, chúng ta là một và giống nhau. Bằng cách này, chúng ta giải quyết được nghịch lý đó là vừa độc nhất vừa giống nhau. Vì bí ẩn và quyền năng, khi tôi nhìn đủ sâu vào bạn, tôi tìm thấy tôi, và khi bạn dám nghe nỗi sợ của tôi trong sau thẳm trái tim mình, bạn nhận ra đó là bí mật của bạn mà bạn nghĩ không ai khác biết. Và sự trọng vẹn bất ngờ đó còn hơn cả mỗi chúng ta, nhưng chung cho tất cả mọi người – khoảnh khắc hợp nhất đó là nguyên tử của Thượng đế.

Không có gì đáng ngạc nhiên, giống như hầu hết mọi người, trong nửa đầu của cuộc đời mình, tôi đã làm việc rất chăm chỉ để hiểu và củ cố tính độc đáo của mình. Tôi đã làm việc chăm chỉ để đảm bảo vị trí của mình ở vành bánh xe và vì vậy, tôi xác định và đánh giá cao bản thân bằng cách tôi khác biệt với mọi người như thế nào. Nhưng trong nửa sau của cuộc đời mình, tôi đã khiêm tốn được đưa đến trung tâm của bánh xe đó, và bây giờ tôi ngạc nhiên trước sự duy nhất và bí ẩn trong tinh thần của chúng ta.

Trải qua căn bệnh ung thư, đau buồn và thất vọng cũng như những ngã rẽ bất ngờ trong sự nghiệp – qua rất nhiều sự đổ vỡ và sắp xếp lại những thứ tôi đã yêu – Tôi đã nhận ra rằng, như nước là mòn đá và thấm vào cát, chúng ta trở thành lẫn nhau. Làm thế nào tôi có thể chậm như vậy? Điều tôi luôn nghĩ khiến tôi khác biệt đã ràng buộc tôi với người khác.

Tôi chưa bao giờ rõ điều này hơn khi tôi ngồi trong phòng chờ ở Bệnh viện lão Columbia  ở thành phố New York, nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ gốc Tây Ban Nha này, cô ấy nhìn vào mắt tôi. Trong khoảnh khắc đó, tôi bắt đầu chấp nhận rằng tất cả chúng ta đều nhìn thấy cùng một điều kỳ diệu, tất cả thấy thống khổ giống nhau, mặc dù tất cả chúng đều nói với một giọng khác nhau. Bây giờ tôi biết rằng mỗi chúng sinh, dường như không thể tưởng tượng được, là một A-đam hoặc Ê-va khác.

  • Ngồi với một người thân đáng tin cậy và thay phiên nhau:
  • Kể tên một đặc điểm xác định bạn là ai để phân biệt bạn với những người khác.
  • Kể tên một đặc điểm xác định bạn là ai mà bạn có điểm chung với những người khác.
  • Thảo luận về cách bạn đối phó với sự cô đơn về điều khiến bạn trở nên độc đáo so với những người khác và cách bạn đối phó với trải nghiệm về điều khiến bạn giống với những người khác.

Để lại phản hồi

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng điều tên của bạn ở đây

three × four =